Hiển thị các bài đăng có nhãn Lụm nhặt ve chai. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lụm nhặt ve chai. Hiển thị tất cả bài đăng
Có mỗi th bạn chí cốt thì th ôn đấy nó bỏ mình sang Tây xuất khẩu lao động. Đi tiễn chán chả buồn khóc. 
Bảo chụp kiểu ảnh cuối thì chảnh chảnh chảnh xong làm mặt nhìn khó chịu nhẹ. Kiểu "đấm tôi đi" ý. b-(
M đi vội quá, bỏ qua mất màn ôm hôn thắm thiết sướt mướt, chỉ nhìn nhau chưa nói đc mấy câu thì đã phắn mẹ mất. T nhớ m lắm đấy th chó ạ. M ra đi để lại 1 chỗ trống ko thể lấp đầy trong trái tim t m có biết ko ?  CHuyển trường ko đc học cùng m nữa, ko đc gặp m thường xuyên t đã chán lắm r`, bây h 1 năm gặp 1 lần, nghĩ đã thấy nản. =(( h chán chán muốn đi chơi đ' biết gọi ai Sơn ạ. Hnào giàu giàu có điều kiện đ' biết rủ ai lên lake view ngồi uống sinh tố ăn khoai chiên nữa. Cũng đ' đc bám đít m mỗi lần đi chơi r` bắt m đèo về nữa r`. Chán quá đê. Bao h thì t lại đc ngồi nhà m ăn xôi ruốc vs xoài no nê như lần trc nhỉ ? Huhuuuuu. 
Hnay mang tiếng tiễn m đi xa mà a e mặt lạnh quá, đ' rơi nổi giọt nc mắt nào. M biết vì sao ko ? Vì đêm qua t khóc đủ r`. :(( Nhớ m lắm ý th chó. T vì sợ ngủ quên nên thức luôn đến 6h để đi tiễn m đấy. Yêu t ko đmmmmmmmmm !!
May mà hnay lúc a e đi về m cũng nt hỏi han, tâm trạng cũng phần nào an ủi. M đ' biết con đường đi về của bọn t thơ mộng hữu tình tnào đâu. Huhu. Ngồi trên xe bus th tâm lé lại còn điên điên luyên tha luyên thuyên kể chuyện vợ au của nó. Rõ đau đầu. :(( Bọn nó còn gọi t là Hòa Bôn vs Hòa chủ chê hay chú chê gì đấy. (Vì m lưu t trong đt là Hòa chucheeee ý. :X)

Thôi lạc mẹ đề r`. T còn nhiều thứ muốn làm vs m lắm Sơn ạ, ví dụ như đi ăn hàm long chẳng hạn. :-L Nhưng m lại ko có ở nhà nữa r`. Tiếc quá tại m đi hơi bất ngờ nên t chẳng tặng m đc cái gì làm kỉ niệm. Thôi hè năm sau về m mua t con iphone làm kỉ niệm tình bạn vậy nhé ? 
M sang đấy giữ gìn sức khỏe, học tốt, thích nghi nhanh nhé. T đang ko biết sẽ phải tưởng tượng 1 năm nữa m sẽ như nào đây.  Thôi chào chú anh đi ngủ, mệt quá.
Cứ mỗi độ xuân về là tôi lại có dịp trở về tuổi thơ của mình. Bắt đầu là một cuộc hành trình dài bằng xe máy hơn 200km, từ TP. Hồ Chí Minh đi xuyên qua những miền quê yên ả - thanh bình: Nhơn Trạch – Mỹ Xuân – Ngãi Giao – Hoà Bình – Xuyên Mộc – Bình Châu – Lagi – Tiến Thành và …miền tuổi thơ, cách TP. Phan Thiết 23km. Cái mùi quê, hương quê đượm nồng hai bên đường, tôi hít thật sâu, lòng tràn ngập sảng khoái.Tôi lại về Trạm xá, nơi tôi chào đời cách đây 32 năm. Đứng nhìn và mỉm cười. Một niềm vui khó tả. Rồi lại tiếp tục đi trên con đường mà ngày xưa mình đã từng chạy nhảy, bông đùa cùng với những trò chơi nghịch ngợm và đầy thú vị: đu xe bò, bắn bi, đi bắt dế, thả diều, trèo cây mít nhà ngoại, và nhất là những lần hái ổi trộm bị rượt chạy xịt khói, nhưng đầy khoái trá và thú vị… Tôi dừng lại bên đường, ghé vào một cây ổi, hái vài lá ổi, chà xát vào hai lòng bàn tay, rồi đưa lên mũi và… vùng trời tuổi thơ xuất hiện. Những trái ổi hái trộm ngày xưa đã hiện về, một cảm giác khoan khoái đến say lòng.
Có thể nói những ngày xuân là những ngày đẹp nhất trong năm của tôi vì đó là khoảng thời gian mà tôi có nhiều thời gian nhất để hoà mình với thiên nhiên, ngắm nhìn nắng chiều trải dài trên đồng ruộng với những chú trâu hiền lành, trên những dòng sông nhỏ, những vườn cau thanh thanh đậm chất Việt, rồi những dãy núi xa xa đầy quyến rũ. Nhất là hành trình leo núi Tà Cú, nằm võng đọc sách giữa rừng núi cùng với trời xanh mây trắng và tiếng chim hót, và chờ đợi nhìn hoàng hôn lặng sau dãy núi…


Tôi lại đợi chờ một mùa xuân nữa… ngũ lại một đêm nơi mình chào đời…

Cánh diều tuổi thơ (thơ con khỉ )

Diều tung tăng lộng gió

Ta tung tăng cõi lòng

Thấy gì qua cánh diều

Ta thấy được tuổi thơ

Ôi, tuổi thơ thật đẹp

Đẹp! Đẹp thật tinh khôi.

(Hoàng Nhơn)

(Cảm tác tại Củ Chi – 2004, về thăm một người bạn)
Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ mới thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn. Đến khi thật sự thành người lớn thì người ta biết sẽ không bao giờ bé trở lại được.
Nhớ tuổi thơ trẻ dại ngày ấy. Nó có một bà nội nuôi – vì bố mẹ hay gọi bà là mẹ. Bà đi bán thị khắp xóm. Ngày ấy cả gia đình còn ở khu tập thể của công ty bố mẹ cấp. Cứ đến mùa thị là bà lại đi bán, thị của bà to mà thơm lắm, thích mê luôn. Gặp nó bà không bao giờ bán mà lựa một trái thật to để cho, còn xoa đầu: “ Bà cho thị thì phải học giỏi, ngoan ngoãn nhé cháu”. Khoanh tay dạ bà rồi chân ngắn chân dài chạy về nhà khoe mẹ, cất luôn trái thị lên đầu giường để dành ngửi và mơ mộng cô tiên sẽ hiện ra.
Bố mẹ mua đất, thế là rời khu tập thể. Cái nơi mà nó suốt ngày bị mang tiếng “vác chén đi xin ăn”. Cơm nhà thịt cá không thèm, cứ mang chén sang hàng xóm ăn với muối vừng thì thích lắm. Đến nỗi mẹ phải góp gạo cho người ta để họ “cho” lại con mẹ cơm. Và nó cũng xa cả bà… Từ đó trở đi, nó không còn nghe bất kỳ tin tức nào về bà nữa. Rồi ít nhớ, rồi dần quên… Trẻ con là vậy, giờ lớn muốn tìm thông tin của bà cũng không biết tìm đâu. Cả bố và mẹ đều không biết...
Về nhà mới, ít người hơn nhưng nhiều cây hơn. Xung quanh toàn là trồng lúa, sắn, ngô, khoai… Nhớ những đêm cả lũ con nít xúm nhau đi ăn trộm, bị phát hiện vắt giò lên cổ chạy. Thế mà về nhà hỉ hả cười khoái chí, rồi luộc lên bằng ba mớ củi lượm lặt từ những nhánh cây khô và cái nồi sứt quai ai đó vứt bên đường. Nhớ mãi cái ngày đi bắt ốc, bắt cua ngoài đồng cùng ông ngoại. Út bị ông ngoại nhấn sình ngập đầu, thế nhưng không những không khóc mà còn cười khanh khách. Về nhà lại còn méc mẹ, mẹ chỉ biết cười trừ rồi trách yêu ông không chăm cháu. Ông cười ha hả: “Cho nó quen mùi đồng ruộng mà cứng cáp”.
Tuổi thơ đi học bằng chiếc xe đạp liên xô cũ xì, ba chị em chất chồng lên nhau. Thương em, nó è lưng chở, ngày nào cũng đi qua con dốc cao, có lẽ vượt cả chiều cao của nó bây giờ. Nó đạp xe riết mà giờ cao có 1m55, còn hai đứa em đứa 1m65, đứa 1m7. Ngày đó bố mẹ vật lộn với kinh tế vừa qua bao cấp, không có thời gian đưa đón, kể cả đưa đón vào ngày thi chuyển cấp 1 lên 2. Thế mà nó vẫn một mình một thân đạp xe đi thi, trưa sợ chạy về nhà không kịp xem bài, nên dặn mẹ gói cho nắm xôi đậu phộng mang theo. Trưa về trường, một mình chui vào một xó lớp, vừa mở gói xôi lên ăn vừa ôn bài. Vậy đó, mà điểm chuyển cấp là á quân. Tự hào lắm chứ, thi vào trường chuẩn lớp chuyên mà điểm cao ngất ngưỡng.
Nó biết, tuổi thơ của nó có cả niềm kiêu hãnh của bố và mẹ. Giờ nhắc lại mẹ cứ nước mắt lưng tròng mà xót xa:“ Nó tội nghiệp nhất nhà, mãi lo cho hai em nên mãi không lớn được. Mẹ thương lắm”.
Giờ đây, khi đã lớn rồi. Nó không biết có còn duy trì được cái tinh thần ngày xưa đó khi hàng ngày phải đối chọi với cuộc sống phức tạp, bon chen ở thành phố này không nữa? Nhưng nó biết, nó sẽ luôn nhớ về cái thời trẻ thơ ấy và cái niềm tự hào cho một nghị lực lúc trẻ dại để luôn nhắc nhở bản thân vượt qua những gian nan của ngày hôm nay.
(Thanh Huyen)